The old doorways – Những ô cửa xưa cũ

#hanoihanoi

Sống ở Hà Nội 7 năm, con số vẫn trên đầu ngón tay nhưng với tớ Hà Nội luôn là mảnh đất níu giữ nhiều tâm tư của cô gái tuổi 25.

Hà Nội…

là nơi tớ học cách tự lập, lần đầu rời xa những gì thân quen và an toàn

là nơi tớ gặp những người bạn, những người đồng nghiệp, những người có ảnh hưởng không nhỏ đến những quyết định lớn, nhỏ trong cuộc đời tớ

là nơi tớ khám phá bản thân và tìm kiếm con đường của riêng mình

là nơi tớ vẫn hay lang thang, bất kể khi vui hay buồn

Có một sự thật là dù lượn lờ ở ngoài đường suốt ngày, nhưng tớ vẫn hay lạc đường trên những con phố của thủ đô. Mỗi lần như thế, tớ đều tự nhủ, thôi coi như đi ngắm phố ngắm phường. Và những lần như thế, tớ càng yêu nơi mà tớ đang sống hơn bao giờ hết.

Hà Nội đẹp và tình, đặc biệt là khi vào thu – mùa mà tớ thích nhất. Cũng như rất nhiều người luôn muốn làm một nhiều gì đó thật đặc biệt với Hà Nội, để níu giữ những giây phút được tâm tình, để ghi lại những hình ảnh đẹp đẽ. Cứ suy nghĩ, ghi rồi lại xoá đi trong đầu, tớ quyết định cầm máy và lang thang. Tớ thích những gì xưa cũ và giản dị ở nơi đây, nên nơi đầu tiên mà tớ ghé là những khu nhà tập thể.

The old doorways – Những ô cửa xưa cũ

Chẳng hiểu sao tớ lại những thích những ngôi nhà cũ, đông đúc, chật chội và bình yên. Những căn nhà nhỏ xíu, san sát và chồng chéo nhau. Hà Nội có hàng trăm những khu tập thể như thế, mà lần nào đi qua tớ cũng thấy xao xuyến đến lạ.

Tia nắng xuyên qua những ô cửa thời gian, lặng dừng và chờ đợi…

Tớ thích cách mọi người ở đây trồng những chậu cây nhỏ, tự nhiên và hoang dại

Những “vườn cây” có thể xuất hiện ở bất cứ nơi đâu, từ những khoảng sân rộng hay từ những khung sắt được cơi nới.

Cũng giống như những vườn cây, sân phơi quần áo cũng y chang

dường như chính sự sắp xếp không theo ‘quy hoạch’ ấy lại tạo nên vẻ đặc biệt không thể nhầm lẫn của những khu nhà tập thể

và nếu cứ lang thang mãi, sẽ vô tình bắt được những điều đáng yêu lắm

mỗi ô cửa là một điều thú vị, cứ ngắm nhìn không hề biết chán

Thỉnh thoảng mình dừng lại, ghé những quán cafe xinh xinh để ngắm nhìn và cảm nhận những ô cửa xưa cũ ấy được nhiều hơn một xíu

và rồi lại đưa bước chân lang thang dưới những tán cây, qua từng ngóc ngách

Nói thiệt thì tớ chưa từng sống bên trong những ô cửa xưa cũ ấy, nên cũng không thể hiểu hết cuộc sống của những con người nơi đây. Nhưng đây là Hà Nội mà tớ thương, nên nếu có một ngày muốn rời xa bàn làm việc và những xì trét, thì mình cứ dắt tay nhau qua đây chơi, bạn nhé.

~~~

#hanoihanoi là nơi tớ lưu giữ những gì tớ yêu ở mảnh đất này, những thứ mà khi nhớ về Hà Nội tớ sẽ không bao giờ quên. Có thể là nơi tớ sống, nơi tớ hay lang thang, là những khoảng khắc đáng nhớ, những con người đặc biệt với tớ  khi ở mảnh đất này… Hà Nội thì chẳng có gì xa lạ hết, nhưng cứ yêu thương theo cách của mình thôi là đủ rồi, các cậu nhỉ ❤

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s